You are not connected. Please login or register

chuyen tinh ca thang tu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 chuyen tinh ca thang tu on Sun Aug 16, 2009 11:06 pm

heocan_88


Hạt Cà chua
Hạt Cà chua
Trường đại học, có một nữ sinh viên yêu một nam sinh viên. Bình thường anh coi cô như em gái.






Hôm nay với ngày thường không giống nhau. Anh đặc biệt dịu dàng hơn so với lúc bình thường. Cô gái nhận được một bức thư trong hòm thư của mình.


Nội dung của bức thư là :


xx:


Không biết từ bao giờ tôi đã bị nụ cười dịu dàng của em mê hoặc. Tôi bất ngờ phát hiện ra rằng tôi đã yêu em. Nếu như em có thể cho tôi một cơ hội ... Tôi xin được gặp mặt em tại xxx vào lúc 6 giờ chiều. Không gặp không về. xx


Mặt cô gái ửng hồng, khoé miệng cũng nở một nụ cười hạnh phúc. Yêu đơn phương đã 2 năm rồi, ngày hôm nay dường như đã có được đáp án. Cô vui vẻ trang điểm cho thật đẹp, đúng giờ có mặt tại điểm hẹn, trong lòng cô xen lẫn giữa niềm vui là một chút hồi hộp, thế nhưng cô đợi rồi lại đợi ... cứ đợi ...




Cô cứ đứng đó chờ từ 6 giờ cho đến tận 10 giờ. Cô rất thất vọng, vào giây phút cô tuyệt vọng nhất, ông trời lại cho cô một hy vọng, từ đằng xa có một người buớc tới ... cô nhìn chăm chú ... thực sự là anh ... anh thực sự tới rồi.


Lúc anh đi tới gần cô mới phát hiện ra đằng sau anh còn có mấy người bạn trai cùng lớp đang cười ngặt nghẽo.


Cô gái giận dữ [anh ... các anh]. Chàng trai cười nói [ đã nói rồi mà, cô ấy nhất định sẽ đến]. Họ cùng cười rộ lên.


Cô nhìn anh ... còn anh nói với cô một cách hết sức tự nhiên [Ngày mùng 1-4 vui vẻ, ha ha].


Tai cô gái đỏ bừng, nó cũng đồng thời để lại trong lòng cô một vết sẹo.. cô thấp giọng nói (tiếng nói có một chút nghẹn ngào) [Chúc các anh ... ngày nói dối vui vẻ].


Nói chưa dứt thì cô đã bỏ đi. Anh nhìn thấy giọt nước mắt nơi khoé mắt cô, cũng có cảm giác hơi cay cay ở trong lòng. Về đến nhà anh không ngừng nghĩ về dáng vẻ của cô lúc bỏ đi ... [cô ấy yêu mình phải không] ... Lúc anh đang suy nghĩ thì nghe tiếng mẹ anh gọi [Hôm nay con có một bức thư, vẫn ở trong cái gói kia kìa]. Anh mở nó ra, nội dung là :


xx


Mùa hè năm ngoái em không cẩn thận đụng vào xe anh, phải vào viện. Giây phút anh bế em vào viện, em đã yêu anh rồi. Thế nhưng nó cũng đã mang đến cho em một điều không hạnh phúc, bác sĩ nói em bị máu trắng.


Em thật sự cảm thấy rất tuyệt vọng ... nhưng có anh ở bên cạnh, được anh quan tâm, chăm sóc em cũng cảm thấy vững tin hơn. Lúc bình thường ta coi nhau như anh em, em cũng rất vui. Em biết rằng em không có quyền được yêu một ai, nhưng có thể ở bên người mình thích cũng đã là quá hạnh phúc rồi. Cho đến khi nhận được bức thư của anh hôm nay càng cho em thêm động lực, em thấy rằng mình đã rất hạnh phúc, chứng minh nhưng điều em làm trong 3 năm qua đều xứng đáng.


Trước đây em không muốn làm phẫu thuật vì em không biết tỷ lệ thành công là bao nhiêu, em cũng rất sợ sẽ phải kết thúc cuộc đời trên giường bệnh. Bởi em còn có bao nhiêu điều chưa làm. Em không muốn phải hối hận .... Đêm nay em sẽ đến ... là vì em muốn nói với anh rằng em sẽ mang theo tình yêu và sự quan tâm anh dành cho em lên bàn mổ.


Món quà này hy vọng anh sẽ thích...



Bàn tay anh run rẩy ... anh mở gói quà. là một đôi găng tay , bên trong còn có một mảnh giấy, [em muốn được mãi mãi nắm tay anh ... nắm tay anh suốt đời đi đến tận nơi góc biển chân trời.]


Anh khóc, anh thật sự hối hận ... rất hối hận.


Ngày hôm sau .... cô đã không còn lên lớp nữa, anh ở cổng trường đợi rồi lại đợi. Anh cuối cùng cũng cảm nhận được cảm giác chờ đợi mà cô đã phải trải qua đêm hôm trước.


Đó là thứ cảm giác mất mát ... Ngày 1-4 ấy đã khiến anh hối hận suốt cuộc đời.

......................................

Another Story




Tình yêu ngày Cá tháng Tư - “Hôm nay anh cho mấy tên bạn của anh ăn thịt lừa đấy. Còn anh thì chưa nếm miếng nào cả. Hi, may mà chưa mắc lừa em”. Tất cả những dòng chữ như nhảy nhót trước mắt, khiến tôi vừa bực mình vừa thấy run run… hạnh phúc.



- Em đến Hà Nội rồi! Lát nữa chị Lê rủ đi nghe nhạc trên đường Đặng Văn Ngữ. Anh đến nhé!




-Nhưng bạn anh đang tụ tập ở đây đông lắm!




Tôi giật mình sao anh lại có thể nói thản nhiên như thế sau khi tôi đã vượt hơn 60km đến đây. Nghĩ là anh đùa nên tôi vẫn cứ cùng chị bạn đến quán Thảo Trà thưởng thức Trà Cúc và nghe nhạc dân tộc. Tôi nhắn rằng sẽ đợi đến 22h30, hy vọng anh sẽ đến.




Mọi khi chỉ 22h00 là tôi lên giường đi ngủ, sau khi đã nhận được lời chúc ngủ ngon từ phía anh, để hôm sau 5h sáng, tôi sẽ nhắn cho anh, chúc một ngày tốt lành. Không như cuộc sống của anh ở Hà Nội mà anh thường kể trên blog, họ sống về đêm, nếu ở Vĩnh Yên tôi đang sống, khoảng 21h là không còn nhiều xe trên đường thì Hà Nội nửa đêm vẫn còn dòng người qua lại. Nên tôi nghĩ rằng anh sẽ hiểu được tấm lòng của mình dành cho anh, cảm nhận rằng tôi đã yêu anh ra sao khi một mình đến thăm anh.




Đến 10h20 mà vẫn không thấy anh đâu, anh chẳng hề quan tâm đến tôi như tôi nghĩ, tôi thất vọng nhắn tin giọng hờn dỗi: “Nhạc hay quá anh ạ, nhưng đến giờ em phải về rồi, chúc anh ngủ ngon”. Anh nhắn lại “Ừ, em thông cảm nhé, anh bận quá!”




Anh lạnh lùng, dửng dưng và một Hà Nội quá ồn ào và náo nhiệt có lẽ không phù hợp với tôi chăng?




Được cử đi học lớp tập huấn về nghiệp vụ tôi đã gặp và cảm mến anh. Kiến thức uyên thâm của một người có kinh nghiệm như anh khiến tôi thán phục. Sau đó, mỗi ngày tôi và anh luôn bên nhau, cùng nghiên cứu lại các kiến thức thầy giáo giảng dạy để rồi kết thúc khoá học, anh ngỏ ý cho phép anh tìm hiểu, bất chấp khoảng cách giữa 2 đứa. Sự nhiệt tình của anh khiến tôi cảm động. Hằng ngày, tin tức về cuộc sống của anh được tôi cập nhật qua Blog- trào lưu của các bạn trẻ. Công việc, cuộc sống và các mối quan hệ được anh viết bằng giọng kể hài hước và tình cảm. Cũng qua blog, anh biết được tôi là người coi trọng gia đình, thời gian cuối tuần tôi thường về với bố mẹ. Còn các buổi tối, lớp học ngoại ngữ ở trung tâm chiếm gần hết thời gian. Thành ra tôi chỉ có thể gặp anh trên mạng. Riêng anh, những lúc rảnh vẫn đến thăm tôi chẳng kể những ngày mưa cũng như nắng còn tôi thì chưa một lần đáp lại được tấm thịnh tình đó.




Tôi và anh biết nhau đã được gần một năm. Tình cảm của anh khiến tôi xốn xao nên quyết định sẽ đến thăm anh vào cuối tuần. Vậy mà anh dường như không hề quan tâm đến sự có mặt của tôi, rơm rớm nước mắt, con tim có lúc dường như bị bóp ngẹt bởi những suy nghĩ anh không yêu tôi nhiều như anh nói và giống tôi nghĩ.




Hụt hẫng vì nghĩ rằng mình cũng chỉ là một trong số các cô gái bị tính hóm hỉnh, tâm lý cùng kho kiến thức đồ sộ của anh cuốn hút, tôi tự nhủ phải dần quen với cảm giác không có anh. Sao anh nỡ đùa cợt trên tình cảm của tôi, việc gì anh phải vượt bao nhiêu cây số đến với tôi, để con tim của tôi loạn nhịp và tràn đầy hi vọng sau đó lại khiến tôi chới với trong đau khổ và thất vọng nhường này. Tôi đâu muốn anh phải nhọc lòng vì tôi. Tôi đã nghĩ anh sẽ phải hân hoan lắm khi thấy tôi đến, vui mừng giới thiệu tôi với bạn bè…Tôi muốn khóc!




10h20 về đến nhà chị, tôi nhắn một tin “vớt vát”: “Em chụp nhiều ảnh lắm, mai em sẽ post lên blog. Good night!”. Máy báo gửi xong, tôi buồn bã tắt máy. Tôi không tài nào chợp mắt, tôi liền mở laptop và viết về chuyến đi của mình về thủ đô - đón một luồng không khí mới như thế nào và bất ngờ bật cười khi nhìn thấy hôm nay là ngày nói dối 1 - 4.




Sáng ra mở điện thoại, chợt mỉm cười mình khi nhận được ba tin nhắn của anh vào các giờ khác nhau. Thì ra là trong lúc tôi mất ngủ, hí húi bên cái laptop của mình thì cũng là lúc anh trằn trọc không ngủ được.




“Sao em tắt máy? Em đùa anh phải không? Về quê vui vẻ chứ? Cho anh gửi lời hỏi thăm sức khoẻ hai bác nhé!”. 10h33 1-4-2007




“Hôm nay anh cho mấy tên bạn của anh ăn thịt lừa đấy. Còn anh thì chưa nếm miếng nào cả. Hi, may mà chưa mắc lừa em”. 23h57 1-4-2007




“Chúc em một tuần làm việc vui vẻ! Trời sắp sáng rồi anh đi nghỉ đây.” 02h17 2-4-2007




Tất cả những dòng chữ như nhảy nhót trước mắt, khiến tôi vừa bực mình vừa thấy run run… hạnh phúc. Anh là người tốt, không hẳn đã đùa giỡn với tôi, sự “lạnh lùng” của anh với lời giải thích như vậy khiến tôi bỗng thấy ngộ nghĩnh đáng yêu.




Tôi vừa post bài và toàn bộ ảnh lên blog thì nhận được điện thoại của anh với giọng kinh ngạc: “Em về Hà Nội thật à, anh xin lỗi. Anh thật ngốc!”




Chiều thứ hai, sau ngày 1-4 anh lại đi xe máy đến nơi tôi ở. “Anh yêu em!”, tiếng anh rơi vào trong cơn gió đang làm rối tung tóc tôi. Tôi thấy yêu anh hơn lúc nào hết khi nhớ lại hôm qua tôi đã có cảm giác nhói đau như thế nào nếu mất anh, để rồi tôi thấy rõ giờ mình hạnh phúc ra sao. Tôi nhẹ nhàng nắm tay anh. Mắt chúng tôi lấp lánh niềm vui, cả hai cùng lặng im. Tôi yêu ngày nói dối, bởi đó chính là khoảng thời gian quý báu giúp tôi hiểu được nếu không được cùng anh bước chung một con đường thì mình sẽ suy sụp ra sao


[b]

2 post lộn chỗ rồi bạn ơi on Tue Aug 18, 2009 4:09 am

vahaly


Super Moderator
Super Moderator
No No No hãy post bài cho đúng box để mọi người dễ đọc :study:


_________________
Anh chỉ ước có một nông trường đầy chó.
Một cánh đồng bát ngát lá mơ xanh,
Một thảo nguyên trồng đầy xả ớt,
Một dòng sông chứa đầy rượu wisky.
Để nơi đó, tháng ngày anh tu luyện,
Xa bụi trần quên lãng bóng hình em.

3 Woooa! on Tue Aug 18, 2009 9:36 am

Trẻ Em Thời Hội Nhập


Moderator
Moderator
Cướp giật đâu ra những câu thơ bá cháy bò chét vậy Đại ca.

4 Re: chuyen tinh ca thang tu on Tue Aug 18, 2009 1:00 pm

vahaly


Super Moderator
Super Moderator
Very Happy Có gì đâu, chỉ là mấy bài thơ con cóc k ah. Cái này đựoc gọi là tình cảm cô đọng :lol!: :lol!: hehe


_________________
Anh chỉ ước có một nông trường đầy chó.
Một cánh đồng bát ngát lá mơ xanh,
Một thảo nguyên trồng đầy xả ớt,
Một dòng sông chứa đầy rượu wisky.
Để nơi đó, tháng ngày anh tu luyện,
Xa bụi trần quên lãng bóng hình em.

5 Re: chuyen tinh ca thang tu Today at 1:03 pm

Sponsored content


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết